Tháng 6 về rồi, người ta nhớ nhau vì điều gì hả anh?

Tháng 6, người ta nhớ nhau vì điều gì hả anh? Chúng ta bắt đầu thấy nhớ những điều đã cũ, hoang hoải chạm tay vào những thứ đã từng quá đỗi quen thuộc.

Hôm nay, tôi muốn gửi đến các bạn một chút cảm xúc tháng sáu bằng bài viết “Tháng 6 về rồi, người ta nhớ nhau vì điều gì hả anh?” Hi vọng rằng các bạn cũng sẽ thích những dòng status tháng 6 và những câu nói hay về tháng 6 đầy cảm xúc này. Chúc các bạn có những phút giây thật tuyệt bên những dòng stt tháng 6 lãng mạn, cảm xúc cùng những dòng stt về tháng 6 mùa hạ hay!

Tháng 6 về rồi, người ta nhớ nhau vì điều gì hả anh?

Chúng ta hoang mang chứ không hẳn là buồn, chúng ta sợ hãi chứ không hẳn là nuối tiếc, chúng ta bắt đầu thấy nhớ những điều đã cũ, hoang hoải chạm tay vào những thứ đã từng quá đỗi quen thuộc.

Em lật tờ lịch bàn, thảng thốt nhận ra tháng 6 đã đặt chân tới, khi một nửa thời gian của năm đã trôi qua mà chẳng ai nhận thức được, còn em thì chùng chình trong nỗi nhớ chẳng thể gọi được tên.

Tháng 6, người ta nhớ nhau vì điều gì hả anh? Nhớ vì mới hôm qua nói tạm biệt, hôm nay đã chẳng còn gặp lại nhau nữa. Mỗi người đều có một hướng đi riêng và mải miết chạy để hoàn thành chặng đua của mình, thoắt cái tháng 6 về, ngồi lặng yên chốc lát mới thấy sao mà nhớ nhung đến thế. Gọi một tiếng “bạn” thôi mà sao khóe mắt cay cay, gọi một cái tên cũng thấy sao mà bắt đầu xa xôi đến thế.

Tháng 6, người ta nhớ nhau vì điều gì hả anh? Nhớ vì những dòng thư chia ly bắt đầu được chuyền tay nhau mang đi mãi, nhớ vì những trang lưu bút đã ráo mực rồi nhưng vẫn còn thơm mùi kỷ niệm, chạm tay vào cuốn sách mới thấy sao vẫn còn ấm, để rồi lại một mùa phải lớn lên.

Người ta vẫn nói, đến sinh nhật thì mới là thêm một tuổi. Có nghĩa là sinh nhật mang ý nghĩa đo chiều dài sự trưởng thành. Nhưng em thấy tháng 6 mới là bản lề của mỗi người trong quá trình lớn lên, qua một tháng 6 đi qua, chúng ta đã tạm biệt một lớp học, thậm chí một cấp học. Những bạn học sinh cuối cấp phổ thông bắt đầu phải đối diện với ngưỡng cửa đại học, còn các bạn sinh viên năm cuối phải đối diện với cả một chặng đường đời dài thật dài.

Chúng ta hoang mang chứ không hẳn là buồn, chúng ta sợ hãi chứ không hẳn là nuối tiếc, chúng ta bắt đầu thấy nhớ những điều đã cũ, hoang hoải chạm tay vào những thứ đã từng quá đối quen thuộc.

Tháng 6 về rồi, người ta nhớ nhau vì điều gì hả anh? -1
Tháng 6, chẳng vì điều gì mà người ta bắt đầu ôn lại quá khứ. Trong cái nắng đến rát mặt mỗi trưa hè lại nhớ đến những tháng ngày miệt mài trong lò luyện thi đại học, nhớ về những tháng ngày chia tay trường lớp, nhớ về từng gương mặt tưởng chừng như đã quên mà gợi lại vẫn còn rõ mồn một trong tâm trí, nhớ về những phút chia ly mà nước mắt rơi.

Tháng 6, chẳng hiểu vì sao mà ai cũng thấy bịn rịn với kỷ niệm, để rồi tha thiết ước ao được quay trở lại những tháng ngày ưu tư, vô lo, vô nghĩ.

Và tháng 6 về, em cũng nhớ cả anh nữa, cả những người đã từng bước vào rồi lại ra đi khỏi cuộc đời em, nhớ về cả những ký ức đau thương, những lần hờn giận mà để lỡ mất nhau.

Dẫu sao thì quá khứ ra đi cũng mang theo tuổi trẻ của chúng ta đi mất, để rồi thi thoảng hoài niệm một chút khi tháng 6 chạm đến tay, đưa lên lau những giọt nước mắt vô thức chảy, chỉ cảm thấy sao mà hoang hoải rơi ra toàn nỗi nhớ.

Tháng sáu về, chơ vơ những vầng mây trắng… – Huỳnh Minh Nhật

Hạ lần nữa lại buông mình trên những con phố trầm tư, nắng cũng đã trải dài trên những ngả đường, những hàng bằng lăng tím ngắt. Nghe con bé nhà bên thở than qua cuộc gọi đầu chiều, Cố đô lần đầu hiện lên trong tôi với những hình ảnh gắt gao và mỏi mệt, những thanh âm vồn vã, những con nắng chói chang. Luyên thuyên mãi, nó phì cười: “Chao ôi, nắng mà mặt em đen như mặt anh Nhật rồi…”

Huế nóng thật, cái nóng của miền thùy dương nó khó chịu hơn ở nơi khác nhiều lắm. Chợt nhớ tới Huế qua những lời trách móc ngây ngô mà dễ thương, dễ mến. Nơi tôi ở, miền đất đỏ quanh năm hai mùa đơn điệu nhưng lại được cái tiết trời lúc nào cũng mát mẻ và dễ chịu. Chiều nay nắng vẫn trong xanh, trên cao gió vẫn ngọt lành, hạ nơi đây chỉ thoáng qua với mớ ký ức bùng nhùng thôi còn đậm vị. Mặt khác, đôi lúc lòng còn thấy lạnh, lạnh khi nhớ tới một thời tháng sáu chưa hẳn đã vào thu, một thời mà tháng sáu vẫn còn rực cháy lên những khoảng trời nô nức gió…

Đã có một thời tôi từng mỏi lòng chờ đợi cái màu đỏ gắt gao này, màu của những cánh phượng thắm tươi đứng kiêu hãnh dưới cái nắng chói chang oi ả. Thèm mỗi sáng không cần dậy sớm, thèm cái cảm giác không còn lo lắng về những mùa thi, để rồi có những ngày ngồi đây bùi ngùi nhớ lại, à… hóa ra phượng kia cũng toát lên giữa trưa hè một chút u sầu man mác. Không biết nữa, có đôi lúc ta thấy như lòng ngoài tầm với, và dẫu thời gian không hề biết đợi, năm tháng có đầy, vơi?

Ta từ viễn phố rời chân lại những ngõ đường quen cũ, cố gạt đi bao nhiêu niềm riêng còn đang dan díu trong lòng. Ba năm, đó phải chăng chỉ là vấn đề về ý niệm? Với ai đó, ba năm có thể là khoảng thời gian quá dài để quên đi, đủ để tìm riêng những niềm vui mới, những buồn đau mới. Nhưng với một người nào khác, ba năm bỗng vút qua khẽ khàng tới mức họ còn chưa kịp nhận ra…

Nỗi buồn của tình yêu không phải là những vết bụi trầm luân, nhưng nó cũng đủ khiến cho con người ta đắm chìm trong mớ cô đơn, xa xót. Tháng sáu, em có về cùng với hoài niệm thân yêu? Ký ức tưởng đã lãng quên theo bao nhiêu bộn bề, hối hả, rồi hôm nay lại chợt ùa về với những màn mưa tầm tã. Dĩ vãng đau thương đôi lúc hiện lên lại hóa thành những hồi ức đẹp, đó có lẽ là điều diệu kỳ duy nhất của thời gian, hoặc, có lẽ… cũng chính là điều tồi tệ.

Tháng sáu chợt về ngập ngừng trên mái trời, khẽ buông lơi vài ba vạt nắng xuống con đường thân quen mà sưởi ấm những hanh hao, những u mê sầu lắng. Vẫn còn đây mưa rào bất chợt; vẫn dịu dàng sắc thắm mênh mang; vẫn những loài gió lang thang cợt đùa trên mấy tàng cây xao xác lá. Ấy vậy mà nơi chốn thân quen bây giờ xa lạ, thiếu điều gì hay vắng mất người nào? Ai biết, bao năm qua tháng sáu đón ta về lại nơi này, chờ đợi điều gì, tháng sáu chưa bao giờ kể. Nhưng chắc rằng tháng sáu sẽ không bao giờ mang lại bình yên!

Tiếng ve râm ran như khiến con người ta rạo rực, đã bao mùa rồi sao còn cất mãi một lời ca? Đó là điệp khúc đón gọi hè sang hay tiếng khóc cuối cùng của thời băng trinh áo trắng? Là tiếng hát ngóng đợi chờ nhau, hay chỉ giản đơn là tiếng thở than cuối cùng trong những đêm dài xa vắng? Tiếng ve thuộc về mùa hạ, và cả một cõi hạ trong ta lại thuộc về ánh mắt một người. Nhưng dửng dưng ai đó đã bước sang xuân mà quên mất nơi đây có người đứng đợi, đứng mơ thầm những buồn vui, cười khóc một thời… Năm tháng trôi qua, ai có nhớ về đường xưa lối cũ thì xin hãy trở lại với những tâm tư, những lời tình tự, chớ có vô tình mang về một nụ cười nhẹ tênh đã bị nhòa xóa bởi dòng trôi…

Giữa cái chạng vạng của đất trời Tây Nguyên cô đơn thế, inh ỏi tiếng ve chiều, bầu trời thôi còn khoác chiếc áo màu xanh thiên thanh trong trẻo ấy. Ta bước đi, nghe bao nhớ thương rơi trên vai mình, những nỗi nhớ mong manh mà mơ hồ, những nỗi nhớ nhẹ nhàng mà rất đẹp… Chiều nay không đổ hoàng hôn, những bóng người cũng không còn ngả nghiêng theo mấy con nắng cuối ngày vàng vọt nữa, chỉ nghe thấp thoáng đâu đây một chút hững hờ của kẻ ra đi, một chút vấn vương của người ở lại…

Rồi ngày mai ai có về đây? Ta xót xa, nghe mông lung nỗi nhớ hao gầy, thời gian rồi đã hong khô những vệt mưa cũ kỹ phong rêu màu luyến tiếc. Vì sao con đường nhỏ bé này mỗi lúc đợi chờ bỗng hóa quá mênh mông? Vì đâu giờ đây ta không thể đưa tay vuốt nhẹ lên mái tóc xanh nồng nàn như gió biếc, vì sao ta lại không thể gọi tên, không thể chạm khẽ lên nụ cười giòn tan của một thời thơ dại nữa?

Thời gian!

Người thôi nép vào ta khi bóng mùa về, cho chênh vênh những vầng mây trắng. Người thôi ngả đầu vào ta những trong những đêm giông tố trở mình, cho chơ vơ giọt cà phê đắng. Ngày tháng nơi này vẫn nhuốm đầy ánh tím của những vần thơ dẫu ngôn từ chẳng còn cảm xúc, và những cơn gió hoang vu vẫn đưa tình về viễn phố với nỗi lạc loài thênh thang bất tận. Nhưng dẫu vậy, ta vẫn khờ dại ở lại nơi đây với những hư hao giữa đất trời da diết thế, ta vẫn ôm ấp nỗi buồn giữa những u sầu thanh khiết thế!

Để có lỡ một mai trên đời không còn gặp lại, lòng sẽ vẫn ngập đầy thương nhớ mênh mang…

Mùa hạ chín nắng vàng loang nỗi nhớ

Trời thiên thanh lãng đãng gió sầu mây

Con phố cũ mơ thầm trong vô vọng

Tiếng ve tan trên những ngón tay gầy

Ta ngồi hát bản tình ca tháng sáu

Thấp thoáng đâu thu úa những con đường

Bỗng tỉnh thức giữa tan tầm xuôi ngược,

Đứng mơ hồ hư ảnh mấy mùa thương…

(Bản tình ca tháng 6)

Tản mạn cô gái tháng 6 – Bạch Thiên Hương

Lại một tháng 6 nữa về rồi!

Hè râm ran trên tán lá. Phượng cháy đỏ những khát vọng về một thời đã xa… có những phút tĩnh lặng lòng mình để nghĩ về những gì đã qua… chợt giật mình thảng thốt… Sao thời gian trôi đi nhanh thế! Đến một lúc nào đó liệu thời gian có gội tóc mình trắng phau phau? Có gội trôi đi những kí ức vui hay những kí ức buồn…

Tháng sáu về! Tiếng ve sôi ồn ào mà lòng lại lặng thinh vì tháng 6 đến nhanh quá, rồi cũng lại ra đi vội vã hối hả cùng mùa thi…

Tháng 6 mưa dữ dội, nắng cũng chói chang mà lòng người không còn thời gian để mênh mang cùng câu hát. Nhịp sống hối hả thường nhật đang cuốn người ta theo biết bao ước mơ, sự nghiệp còn dang dở…

Ôi tháng 6 về rồi… tháng 6 gọi về một miền kí ức. Có những nỗi niềm riêng em chỉ giữ lại trong sâu thẳm lòng mình. Có những điều người ta không nói hoặc không nghĩ đến nữa, cứ để nó ngủ yên. Thôi đừng thức dậy nhé nỗi niềm riêng! Và có lẽ sẽ tốt cho tất cả những người tôi yêu mến…

Tháng 6 sóng sánh nắng vàng… đành gửi lòng mình vào những đoá hoa đang hé nở, những tán lá xanh non, những mầm cây đang khe khẽ cựa mình đón ánh nắng tháng 6 chói chang để tâm hồn bớt già cỗi cùng thời gian, năm tháng…

Tháng 6 ơi! Cứ nhẹ nhàng buông nắng để nắng nô đùa thoả thích trên tán lá, để nắng mơn man ve vuốt nụ hoa đang chúm chím sắc hồng…

Tháng 6 cứ rung lên những nót nhạc trầm để ta chẳng dám chạm nhẹ tay vào sợ làm tan đi cái khoảnh khắc ngân nga…

Tháng 6 biết gửi gì vào những cơn mưa mát lịm của mùa hạ! Mưa thấm sâu vào lòng đất để cây lá vẫn chồi những mầm xanh và căng tràn nhựa sống yêu thương…

Xòe bàn tay hứng lấy những giọt mưa tháng 6 để mưa thấm đẫm tâm hồn, để rồi đọng mãi trong kí ức những nỗi nhớ niềm thương…

Tản mạn cô gái tháng 6-2

Nỗi Lòng Người Tháng 6! – Huỳnh Minh Nhật

Trời nơi đây rất hiếm những lần mưa

Nên tháng sáu cũng hanh gầy vạt nắng

Đáy mắt ta còn chứa đầy lệ nặng

Nên nỗi buồn gọi mãi chẳng thành tên…

(Trích: Tháng sáu giờ chẳng còn mưa)

Hạ đã bắt đầu đến với tháng 5, nhưng có lẽ mãi tận tháng 6 người ta mới cảm nhận được cái vị trong veo giữa bầu trời xanh rờn ngoài ấy, có nắng, có mưa, có loài ve than thở… có buồn, có nhớ, có day dứt trong tim! Tháng 6 đến rồi, ta đã không nhận ra cho đến khi một phút giây nào đó ngước nhìn ra ngoài ô cửa, mọi thứ chẳng còn hoang tàn buồn bã như độ giao mùa, trời xanh thế, mây trắng thế, cây cối xanh tươi thế? Chỉ riêng ta còn chất chứa điều gì trong tim giữa căn phòng u uẩn, bao mùa rồi bốn góc rêu phong, tâm tư chật chội vất vưởng vai người tháng 6…

Có một loài ve cứ mãi ngu ngơ cất tiếng gọi nhau bao mùa hạ đến rồi chết đi với tiếng khóc than để lại cho đời, có những sợi nắng vàng hanh kiếm tìm bờ vai nho nhỏ ngày xưa gieo sợi vấn vương ban sơ ngày cũ, đâu rồi? Mưa rơi lạnh lùng bạc trắng phố xưa, con nắng chói chang hanh hao vàng vọt rán lòng của Huế, bằng lăng tím màu rất khác, phượng buồn rơi nỗi sầu rất lạ, khói thuốc ta bâng khuâng gợi nhớ tình đầu…

Tháng sáu về mang theo những ký ức ngày xưa của một mùa trăng mười tám, nhưng không gian hiện thực nào còn chút gì của những ngày qua? Có vẻ như tháng sáu từ lâu đã chẳng còn trong ta những điều tốt đẹp, bằng cách nào đó mà không ai biết, rằng ta vẫn yêu tháng sáu bằng cái cách của riêng mình, ta vẫn nhớ về một tháng sáu mơ hồ vạt áo người xưa dẫu xung quanh ngập tràn hoài niệm. Mưa hờn giận, nắng cợt đùa, ta với em chợt hóa người dưng sau một cơn mưa chiều tầm tã, thế rồi ngoảnh mặt về xa, ai cúi đầu khép áo sang ngang với mớ tư tình còn cháy?

Ta vô tình, em hờ hững, phải chăng hai người xa lạ yêu mến nhau chẳng vì điều gì, để rồi khi dòng thời gian nhuốm lên cuộc tình tràn đầy ước mộng bằng những thực tại quá đỗi xa xôi, người ta bắt đầu chán nản. Khi mọi thứ đã quá thân thương, quen thuộc, hai mảnh tim đang đi chung trên một con đường bỗng dưng muốn tìm vui mới, hoặc, chỉ một thôi… Còn lại một người vẫn đứng chờ giữa ngã ba đường tháng sáu, năm đến, mùa qua, mưa về và nắng đến hết năm này qua năm khác, nhưng người thì không, thời gian trôi gội trắng tình đầu! Ngã ba đường chiều hôm rũ bóng dáng người vẫn đợi, nỗi ưu sầu rớt ướt vần thơ.

Tản mạn cô gái tháng 6-3

Đến chi hỡi nắng buồn tênh tháng sáu?

Lặng nghe đi tiếng gió khóc chia lìa

Khi bụi phấn chẳng còn vương tà áo

Người đã về mơ ước phía bên kia…

(Trích: Nắng tháng 6)

Rồi chiều nay tháng sáu ghé đây với một chiều bình lặng, lạc loài, man mác gió… Những khúc tình ca buồn bã thê lương vẫn vang lên tận trong cõi lòng khắc khoải, người tháng sáu sao mãi chẳng về, người tháng sáu sao hoài còn đợi, tháng sáu ơi? Người ta viết nhiều về nỗi lòng người đi, còn mớ tâm tư của kẻ ở lại sao chẳng thấy đâu nửa dòng dang dở….

Ta ngồi đây, góc phố thưa người lặng nhìn những bước chân chiều lướt vội, người ta hối hả, người ta mỉm cười, người ta khóc…

Ta bước đi, lối quen xưa ngắm nhìn những cặp tình nhân bước chậm, họ bên nhau, họ hát, họ ngập ngừng những cái nắm tay…

Ta trở về, căn phòng mờ khói tràn ký ức, lặng nghe tiếng thở thời gian, tháng sáu qua rồi, ta rũ buồn, ta mệt mỏi, ta chợt nhớ một người xa mãi…

Đến bao giờ lá mới vào thu?

Xem thêm:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *