Sưu tầm những câu nói hay – stt chia tay cấp 3 đầy thương nhớ và ý nghĩa

Tổng hợp những câu nói – stt chia tay hay, đầy thương nhớ và ý nghĩa gửi tới các bạn học sinh chuẩn bị chia tay thầy cô, bạn bè và mái trường cấp 3.

Mỗi khi mùa hè đến, hoa phượng nở đỏ rực các con phố cũng như trong sân trường thì cũng là lúc rất nhiều bạn trẻ phải nói lời chia tay với ngôi trường thân yêu để tiếp tục bước vào một môi trường học tập mới. Ngày chia tay trường, chia tay bạn bè cuối cấp đã cùng học tập, cùng chia sẻ niềm vui nỗi buồn trong cuộc sống chắc chắn sẽ gợi lên rất nhiều cảm xúc trong lòng các cô bé, cậu bé tuổi mới lớn. Vì vậy, trong ngày này, hãy gửi những câu nói chia tay bạn bè cuối cấp chân thành và ý nghĩa nhất đến những người bạn học đã cùng mình gắn bó trong suốt quãng thời gian ngồi trên ghế nhà trường nhé!

Sưu tầm những câu nói hay – stt chia tay cấp 3 đầy thương nhớ và ý nghĩa

Thanh xuân gắn liền với chiếc áo trắng của nhà trường, đó là một quãng thời gian dài. Tuổi học trò với biết bao kỷ niệm buồn, vui, thương, nhớ và cả những tình yêu đầu đời trong sáng của tuổi mới lớn. Kết thúc sứ mệnh học sinh, chia tay với chiếc ghế, ngôi trường và thầy cô quen thuộc để bắt đầu một hành trình mới luôn là điều khó khăn nhất. Giây phút đó, những giọt nước mắt trong sáng, long lanh xen lẫn tiếc nuối vươn dài trên đôi má của học trò và thầy cô. Hãy cùng đến với bài viết này để khơi lại cảm xúc bồi hồi, lưu luyến ấy thông qua những câu stt chia tay tuổi học trò thấm đẫm nước mắt dưới đây.

1. Đẹp nhất vẫn tuổi học trò

Những tuổi xuân của chúng ta

Còn đó, nhưng không bao giờ trở lại…

Chúc các anh chị sẽ thi tốt nghiệp thật tốt và sẵn sàng hành trang bước vào đời.

2. Tuổi học trò là gì. Là khi nhắc lại vẫn còn đọng lại cái cảm giác tiếc nuối. Mỗi lần xem phim lại nhớ về mình của quá khứ. Kỷ niệm lại ùa về. Chào bạn chàng trai năm 17 tuổi, những kỷ niệm vui và đáng nhớ nhất. Mỗi lần xem những bộ phim học đường lại nhớ đến bạn. Chàng trai đẹp nhất tuổi thanh xuân của mình.

3. Ở khoảng khắc ấy. Bạn mới thấu hiểu cảm giác này. Xa rồi thời áo trắng. Nước mắt thay buổi chia tay.

4. Những phút giây cuối được ở bên bạn bè thầy cô và mái trường thân yêu. Tiếng trống trường vang lên kết thúc đời học sinh nghe thật buồn. Sẽ nhớ nơi này lắm, biết bao kỉ niệm.

5. Nhiều lúc tổn thương, tôi tự hỏi, liệu cậu có giống như một cơn mưa mùa hè, bất chợt rẽ vào cuộc đời tôi, làm tôi vui thích cuống cuồng, rồi lại vội vã qua đi, liệu chờ đợi cậu có giống như chờ đợi 1 cơn mưa giữa mùa hè không??? Sự chờ đợi mòn mỏi đến tuyệt vọng.. Nhưng, tôi vẫn có một chút niềm tin nơi cậu. Cậu đã từng là động lực cho tôi. Yêu cậu.

6. Tôi rất nhớ chúng ta của năm đó, hối hả chạy tới lớp khi nghe tiếng chuông báo, ngủ gà ngủ gật vì bài giảng nhàm chán, hò hét ầm ĩ khi được nghỉ đột xuất, hay phải thức ôn thi đến sáng chỉ bởi vì lúc trước không học bài. Những năm mà tôi và bạn đều không có gì, chỉ có thời gian vừa dài vừa rộng…

stt chia tay cấp 3-1

7. Tôi tạm biệt tuổi học trò với những xúc cảm tuyệt vời nhất của mình, vui có, buồn có, luyến tiếc cũng có… Những cảm giác đó sẽ theo tôi mãi… không bao giờ quên.

8. Chúng ta chẳng phải suy nghĩ có nên chuồn tiết này không nữa. Bởi vì chúng ta chẳng còn tiết mà học. Mùa thu nay, cái phòng học mà các bạn luôn muốn trốn tiết ấy vẫn cứ đầy học sinh ngồi đó. Chỉ là những người ngồi đó sẽ chẳng còn là chúng ta…

9. Ba năm cấp ba thực ra là khoảng thời gian rất đơn giản, chính là nuôi mộng ước bước chân vào đại học. Rồi một ngày bất chợt ngoảnh đầu lại, thấy bản thân đã đi đến cuối con đường, lại chẳng hiểu sao có muôn vàn những nuối tiếc.

10. Ai trong chúng ta cũng đi qua một thời áo trắng! Đến khi bôn ba giữa cuộc đời muôn sự đa đoan mới biết những ngày ấy thuần thiết vô cùng.

11. Tuổi thanh xuân cũng như mây trời. Những ngày cuối cùng là những khoảng khắc không bao giờ quên. Chúng ta gần nhau hơn, biết quan tâm hơn.

12. Có một loại tốt đẹp mang tên Thanh Xuân, có một loại chia ly mang tên tốt nghiệp…. Hành trình chúng ta cùng nhau tại ngã rẽ kia phải tạm biệt rồi…Bảo Trọng.

13. Hôm nay là một ngày thật ý nghĩa, người bắt đầu cũng là người kết thúc, đi được một vòng tuổi trẻ qua bao nhiêu người rồi lại trở về vị trí bắt đầu, gặp người đầu tiên….

14. Năm tháng không quay trở lại… tôi xoè bàn tay đang nắm chặt cánh thư phượng vĩ, để gió cuốn đi những tháng năm đẹp nhất của tuổi thanh xuân bay đi mãi mãi.

15. Không có cuộc gặp nào tránh khỏi phút chia tay. Biết là thế nhưng vẫn thật không nỡ. Thời gian có thể lạnh lùng đến mức nào nữa. Cuối cùng cũng không phải sợ nơm nớp bị cô túm lên bảng, không còn sợ bị cô phát hiện lúc ngủ gật cũng không cần thót tim khi bị cô gọi lên trả bài. Đáng sợ nhất không phải là chia ly mà là sự nuối tiếc, cái gì đến rồi cũng sẽ đến chẳng tránh được. Thật không nỡ mà!

16. Người ta gọi, đó là tuổi học trò, là thanh xuân, là những gì trong trẻo và đẹp đẽ nhất của cuộc đời…

17. Đời người làm gì có ai đi qua 2 lần tuổi trẻ. Những năm tháng vừa lẫn tiếng cười vì biết thêm nhiều điều hay, vừa lẫn những giọt nước mắt của những lần vấp ngã và thất bại. Sau này, khi nghĩ lại sẽ chỉ còn là những kỉ niệm đẹp, đẹp đến không thể quên…

18. Cấp 3 là quãng thời gian khó quên nhất. Là bài Văn viết mãi không xong, là đề Toán khó đến phát khóc, là cậu bạn dễ thương lớp bên cạnh, là cuộc sống sinh hoạt với ba điểm thẳng hàng: Nhà, trường, chỗ học thêm. Đó là quãng thời gian buồn tẻ nhưng cũng phong phú nhất trong đời.

19. Quá khứ và hiện tại là chung một con đường… Nhưng phải bước qua quá khứ mới tới hiện tại và bước qua hiện tại lại chỉ còn quá khứ… Một vòng lẫn quẩn giữa kí ức và tạo kí ức. Con người cũng vậy, chỉ có một và duy nhất. Nên đôi lúc khi vô tình đánh mất, họ cứ loay hoay tìm kiếm mà không nhận ra rằng là không còn nữa. Vì con người là duy nhất… Tình cảnh cũng vậy… Giữ hiện tại hay tạo thêm kí ức quá khứ… đều do bản thân tạo nên… do bản thân lựa chọn… Không thể hối hận.

20. Những ngày ôn thi vất vả nay còn đâu. Thi xong rồi giờ muốn cầm cuốn tập lên cũng không biết mình nên học gì nữa. Thời gian qua nhanh không chừa một ai!

21. Tự nhiên mấy hôm nay lại nhớ quãng thời gian đó, kiểu như không khí bên ngoài làm ảnh hưởng đến suy nghĩ của mình vậy… Hối tiếc…vì ngày đó chỉ hi vọng mọi thứ qua nhanh, và vội vã bước qua, chẳng cảm nhận được nhiều. Đến khi thật sự qua…thật sự không còn nữa rồi thì thấy nhớ…thấy tiếc… Đến tận bên giờ

22. Ba năm đạp xe qua con đường bằng lăng tím này đến trường. Và giờ không còn là học sinh cấp 3 ngây ngô nữa, không còn được hàng ngày qua nơi này nữa, sẽ nhớ lắm, nhớ con đường này, nhớ sắc tím bằng lăng, nhớ tuổi học trò….

23. Khoảng thời gian đó đã trôi qua rất nhanh. Nhanh tới mức vào những ngày này, tôi chợt nhận ra rằng cuộc đời cấp 3 của mình đã đặt dấu chấm hết từ khi nào.

24. Tháng Tư dẫu vội vã thế nào cũng chỉ thế mà thôi. Nghe chú ve thả nhạc đâu đó ở gốc sầu đông bên hông nhà, lại xốn xang lòng dạ, muốn quay về thời cắp sách, thời tung tăng áo dài và phờ phạc cùng những mùa thi. Thời cầm bông phượng, ngắm đóa bằng lăng mà lòng rung rinh những nhịp đập dại khờ.

25. Tháng 5 thật sự rất mong manh, dường như mọi thứ đều chuẩn bị kết thúc. Thứ chỉ mới bắt đầu, có chăng là mùa hè, những cơn mưa, trưởng thành, và chia ly.

26. Sắp ra trường, quay đầu nhìn lại bạn bè chẳng còn đâu, lòng sầu đau đáu không kịp mở, quay lại cạnh bên vẫn một mình. Đột nhiên nhớ lại thời xưa còn nồng nhiệt, ngây ngô biết bao, giờ trầm tĩnh chen lấn cái ồn ào.

27. Tốt nghiệp, nhớ ôm từng đứa một, nhìn cho kĩ gương mặt từng đứa, bởi sau này chẳng còn cơ hội gặp lại đầy đủ thành viên của lớp nữa đâu.

28. Tốt nghiệp rồi mới biết,địa ngục thời học sinh mà bạn muốn trốn thoát chính là thiên đường không thể trở về của chúng ta hiện tại.

29. Chỉ cảm thấy…rất đau lòng. 1 tháng nữa thôi, mỗi người trong lớp chúng ta đều phải đi trên con đường riêng của mình. Hy vọng các cậu đều thành công, vui vẻ và không hối hận với lựa chọn của bản thân….. Yêu các cậu

30. Vào ngày chia tay hãy để tôi được ôm cậu, 3 năm thật sự trôi qua rất nhanh nhưng tình bạn này đối vs tôi nó rất rất đậm sâu để có thể quên đi. Tuổi trẻ này của tôi vì có những người bạn như cậu mà trở thành một bức tranh đầy màu sắc.

31. Ước gì thời gian quay trở lại. Tôi nhớ các bạn, nhớ mái trường, nhớ những giờ học, giờ ra chơi cùng nhau vui đùa… Tất cả chỉ còn là những kỉ niệm.

32. Chỉ mong chúng tôi mãi được dừng lại ở độ tuổi này, chỉ cần mỗi ngày bên nhau, cùng nhau học bài, cùng nhau vui đùa, cùng nhau cãi vã, vậy là đủ rồi.

33. Cảm ơn các bạn đã cho mình những kí ức tuyệt đẹp của thời cuối cấp như vậy. Hạnh phúc ngập tràn cũng các bạn.

34. Tuổi học trò là một điều gì đó thiêng liêng quá đỗi. Khi những xúc cảm chạm nhẹ, dịu dàng lan tới từng trái tim, mỗi rung động lại kèm theo cái đỏ mặt ngượng ngùng và có biết bao nhiêu bức thư ngăn bàn chưa dám gửi…

35. Tuổi học trò là một điều gì đó thiêng liêng quá đỗi. Khi những xúc cảm chạm nhẹ, dịu dàng lan tới từng trái tim, mỗi rung động lại kèm theo cái đỏ mặt ngượng ngùng và có biết bao nhiêu bức thư ngăn bàn chưa dám gửi…

36. Bạn bè ấy mà, có khi hôm nay nói một câu “tạm biệt” xong, rồi cũng không thể ngờ rằng, những năm tháng sau này không còn cơ hội được nói câu “tạm biệt” ấy nữa. Tình bạn không hết hạn sử dụng, tình bạn chỉ chầm chậm trở thành chiếc hộp cũ kỹ mà người ta muốn cất vào một góc nhỏ nào đó mà thôi.

37. Cấp ba là gì ??

Ngày hôm nay – 1 ngày vô cùng đặc biệt đối với cuộc đời của tôi. Vì nó là ngày cuối cùng, ngày kết thúc của tuổi học trò ngây thơ, trong sáng. – Lần cuối cùng tôi được hô vang: Tôi là học sinh Trần Phú ! – Lần cuối cùng tôi được hát quốc ca tại nơi này – Lần cuối cùng tôi được ngồi tập trung tại nơi đây, trò chuyên với bạn bè những điều trên trời dưới bể – Lần cuối cùng tôi được đứng trên sân khấu ấy để thể hiện đam mê – Lần cuối cùng tôi được chụp ảnh cùng những ngươic bạn, những người anh em tại mái trường này …..

Tất cả đã là cuối cùng, là kết thúc, là dấu chấm hết cho một thời cấp 3 tươi đẹp, ý nghĩa, một tuổi trẻ tuyệt vời không thể nào quên !!!

38. Bạn cùng bàn đó là người không cần phải đợi đến giờ thể dục giữa giờ hay lễ chào cờ mới có thể nhìn trộm. Cậu ấy ở ngay bên cạnh tôi, tuy không thuộc về tôi nhưng có thể để đầu óc treo ngược cành cây và nói, tôi vẫn luôn ở đây. (Điều tuyệt vời nhất của chúng ta).

39. Đối với các em chỉ là buổi chào cờ kết thúc năm học nhưng với chúng tôi là buổi chào cờ kết thúc cuộc đời học sinh! 12 năm đi học-3 năm thanh xuân ở Đào Duy Từ. Sẽ chẳng còn sáng thứ 2 chạy hối hả vì đi muộn, ngồi gật gù vào vai nhau,nghe giọng “lè nhè” của thầy linh, hồi hộp mỗi lần kiểm tra đồng phục… Chẳng bao giờ nữa! Rất sợ phải chứng kiến những sự kết thúc. Sau này chúng ta vẫn ngồi cùng nhau nhưng không phải ở sân trường này nữa.
 
40. Cấp 3 là nơi mà mọi ý tưởng nảy sinh thể hiện sự ngây thơ, xông xáo của tuổi trẻ và là chất xúc tác khiến tình cảm đơm hoa và cả những rạn nứt tuổi mới lớn xảy ra. Hãy đi con đường của bạn! Đó là ý tưởng tốt hơn bao giờ hết.
 
41. Cấp 3 có thể là một trong những khoảng thời gian hạnh phúc nhất, buồn nhất, cảm xúc nhất, mệt mỏi và vui vẻ nhất trong cuộc đời mỗi người chúng ta.
 
42. Có khoảng một triệu các quy luật để trở thành một cô gái đúng nghĩa. Có khoảng một triệu thứ mà bạn phải làm hàng ngày. Cấp 3 cũng có vô số thứ giúp bạn có thể trải nghiệm, khám phá, nơi đó mọi người nói về một điều nhưng lại bao hàm nhiều ý nghĩa khác nhau, và bạn phải học cách để nắm rõ tất cả các quy luật, bạn phải biết cái nào mà mình có thể và không thể làm.
 
43. Cấp 3 là nơi diễn ra cuộc đua của các chú chuột nhắt để sẵn sàng cho cuộc đua tiếp theo của chuột trưởng thành.
 
44. Tôi đã đối xử tốt với các chàng trai hơn các cô gái. Chỉ có duy nhất hai bạn nữ nói chuyện với tôi. Và sau đó tôi nhận ra họ chỉ kể về bạn trai của họ. “Nếu bạn nói cho cô ấy, tôi sẽ giết bạn”. Đó là điều mà tôi thường xuyên phải nghe khi học cấp 3.
 
45. Thật là khó để thuyết phục một học sinh cấp 3 rằng anh ấy sẽ gặp nhiều rắc rối hơn trong tương lai hơn là việc học đại số và hình học ở hiện tại.
 
46. 12 năm học, 12 bước đi trong cuộc đời một học sinh và có lẽ những bước đi cuối cùng nặng nề nhất, khó khăn nhất, con người dễ chùn bước vì tiếc nuối, bâng khuâng. 
 
47. Rồi sẽ đến ngày ta chẳng thể làm cùng nhau, rồi những thứ đó sẽ là kỉ niệm mà ta chẳng muốn quên của tuổi học trò tươi đẹp.

48. Có một ngày, nhìn những hàng cây xanh ngát, những chiếc ghế đá nhạt dần màu thời gian, những bông phượng đỏ rực trong cái nắng vàng rực rỡ của mùa hè, ta bất chợt nhận ra đan xen với nỗi buồn man mát và sự ngậm ngùi nuối tiếc: Mùa hè đến rồi! Mùa chia tay đã đến!

49. Yêu biết mấy những tháng năm học trò! Thời học sinh đẹp như vậy đấy! Phải chi thời gian có thể dừng lại một phút để ta có thể sống lại từng giây phút học trò, cho ta sống thêm 1 lần thôi để ta biết trân trọng khoảng khắc này.

50. Mái trường xưa vẫn thế, hàng phượng vĩ vẫn sẽ làm nghĩa vụ cho những mùa hè sau, tiếng gọi “Thầy ơi, cô ơi”vẫn sẽ bật ra từ của miệng của những đứa trẻ, tiếng cười đùa vui vẻ vẫn làm náo loạn cả một góc sân trường……Tất cả, chúng ta đều có thể hồi ức còn lại.

51. Những lời cảm ơn, những lời xin lỗi, lời tỏ bày những khúc mắc mang trong mình bấy lâu, những lời ấp ủ thật đơn giản để nói ra, mà đánh mất của chúng ta 3 năm để nhận ra rằng mình cần phải cất tiếng.

52. Tôi rất nhớ chúng ta của năm đó, hối hả chạy đến lớp khi nghe tiếng chuông báo, ngủ gà ngủ gật trong lớp vì bài giảng dài đằng đẵng, hò hét ầm ĩ khi được ngủ đột xuất… Những năm tháng mà ta chẳng có gì, chỉ có thời gian là dài và rộng…

53. Nuối tiếc có lẽ chỉ là thế… Có rất nhiều điều muốn nói với thầy cô, với bạn bè… lời cảm ơn chân thành cho 3 năm bên nhau. Cảm ơn đã đến bên tôi, che chở, động viên… Cảm ơn đã hiện diện trong thời thanh xuân tươi đẹp này. Cảm ơn đã viết nên một bản tình ca rực rỡ cho những năm tháng tuổi 18 thân yêu của tôi…
 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *